Ai chuyển sang làm việc tại nhà cũng nghĩ chuyện ăn uống sẽ dễ hơn hẳn: bếp ngay đó, muốn nấu lúc nào cũng được. Thực tế thì nhiều người ăn kém hơn hồi đi làm, vì bếp ở ngay đó cũng có nghĩa là tủ lạnh ở ngay đó, và giờ ăn thì tan vào giờ làm cho tới lúc không còn bữa nào ra bữa nào.
Kiểu ăn hay gặp là nhấm nháp cả ngày rồi bữa chính thì ăn qua loa trước màn hình. Với người ăn chay thì hậu quả rõ hơn, vì bữa chính vốn đã là chỗ duy nhất có đủ đạm. Bài này nói cách tách giờ ăn khỏi giờ làm, nấu nhanh giữa ngày, và giữ bữa cơm chung với nhà.
Vì sao làm ở nhà lại ăn kém đi
Giờ ăn tan vào giờ làm. Không có tiếng chuông nghỉ trưa nào cả.
Tủ lạnh cách bàn làm việc mười bước. Nhấm nháp trở thành phản xạ.
Không ai rủ đi ăn. Mất luôn cái mốc giữa ngày.
Bữa chính thường ăn trước màn hình. Ăn mà không để ý là ăn ít hoặc ăn nhiều đều có.
Nấu thì ngại vì đang dở việc. Nên chọn thứ nhanh nhất chứ không phải thứ đủ nhất.
Ăn vặt thay bữa chính. Đây là chỗ hụt đạm rõ nhất.
Cà phê thay bữa sáng. Rất phổ biến ở người làm tự do.
Làm quá giờ rồi ăn tối muộn. Lệch cả nhịp của nhà.
Không tách được chỗ làm với chỗ ăn. Bàn ăn thành bàn làm việc.
Ít vận động nên ít đói rõ ràng. Cảm giác đói mờ đi và dễ bỏ bữa.
Không có ai nhìn thấy mình ăn gì. Không có áp lực xã hội nào giữ nếp.
Ngày này giống ngày kia nên không ai để ý nếp đang trôi. Ba tháng sau mới thấy.
Người ăn chay hụt đạm ở đây nhanh hơn người ăn mặn. Vì đồ ăn vặt hầu hết là tinh bột.
Nhận ra mấy cơ chế trên là đã giải quyết được nửa vấn đề, vì hầu hết chúng đều sửa được bằng vài quy ước đơn giản chứ không cần thêm ý chí.
Tách giờ ăn khỏi giờ làm
Đặt giờ ăn cố định và giữ như một cuộc hẹn. Đây là quy tắc quan trọng nhất.
Đặt báo thức nhắc nếu hay quên. Không có gì phải ngại.
Rời bàn làm việc khi ăn. Dù chỉ sang cái bàn bên cạnh.
Không ăn trước màn hình. Ăn mà không để ý thì no giả.
Ăn trong mười lăm hai mươi phút. Không cần nghỉ trưa dài.
Đi bộ vài phút sau bữa. Tách rõ ranh giới giữa nghỉ và làm.
Không mang đồ ăn vặt lên bàn làm việc. Để trong bếp thì phải đứng dậy mới lấy được.
Uống nước thay vì nhấm nháp khi buồn miệng. Phần lớn cơn buồn miệng là khát hoặc chán.
Nếu buồn miệng vì chán việc thì đứng dậy đi lại. Ăn không giải quyết được chuyện đó.
Đặt một bữa phụ có kế hoạch vào giữa chiều. Có bữa phụ chính thức thì bớt nhấm nháp lung tung.
Không bỏ bữa sáng vì dậy muộn. Bỏ bữa sáng là mở đầu cho một ngày ăn lệch.
Kết thúc giờ làm rõ ràng. Để còn kịp bữa tối cùng nhà.
Ghi lại một tuần ăn uống của mình. Nhìn trên giấy mới thấy nếp đang trôi ở đâu.
Vài quy ước đơn giản như trên dựng lại được cái khung mà môi trường văn phòng vốn tự tạo ra, và đó là thứ người làm ở nhà mất đi mà ít khi nhận ra.
Nấu nhanh giữa ngày
Chuẩn bị nguyên liệu từ tối hôm trước. Rau rửa sẵn, đậu luộc sẵn.
Đặt mục tiêu mười lăm phút cho bữa trưa. Quá đó thì hôm bận sẽ bỏ.
Nấu cơm bằng hẹn giờ vào buổi sáng. Tới trưa là có cơm nóng.
Món một chảo là bạn của người làm ở nhà. Cơm trộn, mì xào, đậu hũ áp chảo với rau.
Món nước dùng nước dùng trữ sẵn. Trụng bún, thả đậu hũ và rau là xong.
Nấu dư bữa tối cho bữa trưa hôm sau. Không phải nấu giữa giờ làm.
Luôn có đậu hũ trong tủ. Nguồn đạm nhanh nhất.
Luôn có một hộp đậu luộc. Thêm vào bất cứ món gì.
Luôn có rau dễ nấu. Rau muống, cải ngọt, bí, đậu que.
Không nấu món cầu kỳ vào giữa ngày làm việc. Để dành cuối tuần.
Dọn ngay sau khi ăn. Bếp bừa làm bữa sau ngại nấu.
Không ăn đứng trong bếp. Ngồi xuống bàn, dù chỉ mười phút.
Không dựa vào đồ giao hàng nhiều ngày liền. Tốn kém và thường nhiều dầu nhiều muối.
Người làm ở nhà có lợi thế lớn là được ăn đồ nấu tươi mỗi ngày, nhưng lợi thế đó chỉ thành hiện thực khi bữa trưa được rút xuống còn mười lăm phút và được chuẩn bị từ hôm trước.
Ăn vặt cho đúng cách
Ăn vặt không xấu, ăn vặt không kế hoạch mới xấu. Phân biệt hai chuyện này.
Đặt một hoặc hai bữa phụ có giờ. Giữa sáng và giữa chiều.
Chọn bữa phụ có đạm hoặc béo. Hạt, sữa đậu nành, bơ hạt, chuối.
Tránh bữa phụ toàn tinh bột nhanh. Bánh ngọt làm đói nhanh hơn.
Chia sẵn phần vào hộp nhỏ. Ăn cả gói lớn thì không ai dừng được.
Để đồ ăn vặt trong tủ, không để trên bàn. Khoảng cách là hàng rào hiệu quả nhất.
Không mua sẵn thùng bánh kẹo. Không có trong nhà thì không ăn.
Uống nước trước khi quyết định là mình đói. Phần lớn là khát.
Pha một ly trà thay vì lấy đồ ăn. Vẫn có cái để cầm mà không thêm bữa.
Ghi lại mình ăn vặt lúc nào trong một tuần. Thường lộ ra một quy luật rất rõ.
Nếu ăn vặt vì căng thẳng thì xử lý chỗ căng thẳng. Ăn chỉ hoãn được vài phút.
Nếu ăn vặt vì bữa chính thiếu thì sửa bữa chính. Thêm đạm và béo.
Không tự trách khi lỡ ăn nhiều. Ghi nhận rồi điều chỉnh.
Với người làm việc tại nhà thì việc ăn vặt cả ngày gần như luôn là triệu chứng của một bữa chính thiếu đạm hoặc một ngày làm việc thiếu nghỉ, nên chữa ở gốc thì nó tự hết.
Giữ bữa cơm chung với nhà
Làm ở nhà không tự nhiên nghĩa là ăn cùng nhà. Nhiều người ăn lệch giờ hẳn với cả nhà.
Giữ bữa tối chung là việc đáng ưu tiên. Nhất là nhà có trẻ nhỏ.
Kết thúc giờ làm đúng giờ. Không kéo dài tới lúc cả nhà đã ăn xong.
Nhận phần nấu bữa tối vì mình ở nhà. Hợp lý và cũng được ghi nhận.
Nấu món cả nhà ăn được. Phần nền chung, phần đạm riêng.
Không ăn trưa quá muộn. Ăn muộn thì tối không ăn nổi cùng nhà.
Tắt máy và cất điện thoại khi ngồi vào mâm. Làm ở nhà thì ranh giới mờ, phải tự giữ.
Không mang việc ra bàn ăn. Kể cả khi đang gấp.
Không biến bữa cơm thành lúc kể chuyện công việc. Người nhà không cần nghe hết.
Hỏi nhà xem giờ ăn nào tiện cho mọi người. Rồi sắp lịch làm quanh nó.
Đi chợ giúp vì mình ở nhà. Đóng góp thực tế.
Không để việc làm ở nhà thành cớ để né việc nhà. Chuyện này gây mâu thuẫn rất nhanh.
Giữ ít nhất vài bữa chung mỗi tuần. Không cần bữa nào cũng có mặt.
Người làm ở nhà có điều kiện tốt nhất để giữ bữa cơm gia đình, và nếu để mất luôn cả điều đó thì lợi thế lớn nhất của việc làm tại nhà đã bị bỏ phí.
Giữ sức về lâu dài
Vận động là chỗ hụt lớn nhất của người làm ở nhà. Không còn cả quãng đi lại hằng ngày.
Đặt giờ đi bộ cố định. Sáng sớm hoặc cuối buổi chiều.
Đứng dậy mỗi giờ một lần. Đặt báo nhắc nếu cần.
Ra ngoài mỗi ngày ít nhất một lần. Đi chợ cũng tính.
Giữ giờ ngủ ổn định. Làm ở nhà rất dễ thức khuya.
Uống đủ nước. Để một bình nước trên bàn.
Ăn đủ bốn nhóm trong mỗi bữa chính. Đây vẫn là nền.
Đi khám định kỳ. Và nói rõ mình ăn chay trường.
Theo dõi cân nặng vài tuần một lần. Đi cả hai hướng đều có thể xảy ra.
Để ý dấu hiệu cô lập. Làm ở nhà lâu ngày dễ thu mình lại.
Gặp người khác ngoài đời đều đặn. Quan trọng hơn người ta nghĩ.
Nếu mệt kéo dài hoặc mất ngủ kéo dài thì đi khám. Đừng gán hết cho công việc.
Không tự dùng thực phẩm bổ sung để bù cho lối sống. Hỏi bác sĩ nếu thấy cần.
Làm việc tại nhà là một hoàn cảnh chứ không phải một vấn đề, và người giữ được nhịp ăn cùng nhịp vận động trong hoàn cảnh đó thường khoẻ hơn hẳn hồi còn đi làm, vì họ được ăn đồ nhà nấu mỗi ngày.