ChayThuan.comĂn chay trường: giữ được lâu mới là khó
Khi ốm và khi nằm viện

Chăm người thân đang bệnh trong một nhà ăn chay

Người bệnh trong nhà có thể không ăn chay, hoặc ăn chay mà bác sĩ dặn khác. Bài này nói cách sắp bếp cho những giai đoạn như vậy mà không sinh mâu thuẫn.

Hai phần ăn nhỏ dọn riêng trên khay, mỗi phần một loại món

Một nhà ăn chay tới lúc có người bệnh thì hay gặp tình huống khó: người bệnh không ăn chay, hoặc có ăn chay nhưng bác sĩ dặn một chế độ khác, hoặc đơn giản là lúc mệt thì chỉ muốn ăn đúng một món mà nhà không nấu. Chuyện này dễ sinh căng thẳng đúng vào lúc cả nhà đã mệt sẵn.

Nguyên tắc xử lý thật ra rất gọn: y lệnh của bác sĩ đứng trước, sau đó là ý muốn của người bệnh, rồi mới tới cách sắp xếp của người nấu. Bài này đi qua cách chia bếp, cách ghi chép, cách tránh những mâu thuẫn thường gặp, và cả chuyện chăm dài ngày sao cho người chăm không kiệt sức.

Thứ tự ưu tiên khi có người bệnh trong nhà

Y lệnh của bác sĩ đứng đầu. Không có ngoại lệ cho phần này.

Ý muốn của chính người bệnh đứng thứ hai. Lúc mệt thì ăn được là quý.

Nếp ăn của nhà đứng sau cùng. Nó lấy lại được, còn sức khoẻ thì không dễ.

Không đem chuyện ăn chay ra bàn lúc có người đang bệnh. Đây không phải thời điểm.

Không ép người bệnh ăn theo cách của mình. Kể cả khi tin rằng cách đó tốt hơn.

Không có món ăn nào chữa được bệnh. Câu này cần nói rõ với cả nhà, nhất là khi có người mách thuốc.

Hỏi người bệnh muốn ăn gì. Câu hỏi đơn giản này hay bị bỏ qua.

Hỏi bác sĩ khi không chắc món nào được phép. Nhất là khi đang dùng thuốc.

Ghi lại lời dặn về ăn uống. Nhiều người trong nhà cùng nấu thì càng phải ghi.

Dán tờ ghi chú ở bếp. Ai vào bếp cũng thấy.

Người dị ứng trong nhà vẫn phải được bảo vệ. Bận rộn không phải lý do để lơ là chuyện này.

Không tự mua thuốc hay thực phẩm chức năng cho người bệnh. Hỏi bác sĩ hoặc dược sĩ trước.

Không nghe lời mách bỏ thuốc để chữa bằng ăn uống. Đây là chuyện nguy hiểm nhất có thể xảy ra trong giai đoạn này.

Giữ đúng thứ tự ưu tiên trên thì hầu hết mâu thuẫn trong bếp lúc nhà có người bệnh đều tự tan, vì mọi người đều đang hướng về cùng một chuyện.

Chia bếp cho gọn

Giữ phần nền dùng chung càng nhiều càng tốt. Cơm, cháo, nước dùng rau củ, rau luộc.

Tách riêng phần đạm. Đây thường là chỗ duy nhất cần khác nhau.

Nấu nồi canh nhạt dùng chung. Ai cần đậm hơn thì nêm vào bát mình.

Nấu cháo trắng làm nền rồi thêm riêng từng bát. Cách này giải quyết gần hết các tình huống.

Dùng thớt và dao riêng. Nói rõ ngay từ đầu, dán nhãn nếu cần.

Dùng hộp riêng và ghi tên. Tránh nhầm khi nhiều người cùng lấy đồ trong tủ.

Ghi ngày lên hộp. Đồ cho người bệnh càng phải tươi.

Nấu ít một và nấu mới. Người bệnh ăn ít, nấu nhiều là bỏ phí.

Không hâm đi hâm lại phần của người bệnh. Một lần hâm là tối đa.

Giữ bếp sạch hơn bình thường. Người bệnh dễ nhiễm hơn.

Rửa tay trước khi chuẩn bị phần ăn cho người bệnh. Việc cơ bản nhưng hay quên lúc vội.

Chia việc trong nhà thay vì một người làm hết. Người đi chợ, người nấu, người rửa.

Không biến bếp thành nơi tranh luận. Ai không đồng ý thì nói lúc khác.

Một cái bếp chia gọn thường chỉ tốn thêm chừng mười phút mỗi bữa so với bếp một kiểu, và đó là cái giá rất nhỏ để cả nhà cùng ăn được trong một giai đoạn khó.

Ghi chép — việc nhỏ mà cứu nhiều lần

Ghi giờ uống thuốc. Nhất là khi nhiều người cùng chăm.

Ghi thuốc nào đã uống và liều nào. Tránh uống trùng hoặc bỏ sót.

Ghi người bệnh ăn được gì và ăn bao nhiêu. Bác sĩ sẽ hỏi ở lần tái khám.

Ghi lượng nước uống trong ngày. Quan trọng với nhiều bệnh.

Ghi nhiệt độ nếu đang sốt. Kèm giờ đo.

Ghi các triệu chứng mới xuất hiện. Càng cụ thể càng tốt.

Ghi lời dặn của bác sĩ ngay sau buổi khám. Đừng tin trí nhớ.

Ghi câu hỏi muốn hỏi ở lần khám tới. Vào phòng khám thì hay quên.

Để cuốn sổ ở chỗ cố định. Ai trực cũng biết chỗ.

Dùng một cuốn sổ giấy là đủ. Không cần ứng dụng phức tạp.

Mang sổ theo khi đi khám. Nó thay được rất nhiều câu hỏi.

Không ghi những chuyện không cần thiết. Sổ dày quá thì không ai đọc.

Người trực ca sau đọc sổ trước khi nhận ca. Thành nếp thì rất nhẹ.

Cuốn sổ này nghe rất đơn giản nhưng nó là thứ giúp nhiều gia đình tránh được những nhầm lẫn về thuốc men mà sau đó nghĩ lại mới thấy đáng sợ.

Mâu thuẫn hay gặp và cách tránh

Người nhà mách món này chữa được bệnh. Cảm ơn rồi nói rằng nhà đang theo hướng dẫn của bác sĩ.

Người bệnh đòi ăn thứ bác sĩ dặn kiêng. Giải thích nhẹ nhàng và hỏi bác sĩ xem có cách thay thế không.

Người trong nhà trách nhau vì chuyện ăn uống. Không có chỗ cho chuyện đó lúc này.

Người ăn chay bị trách là làm khổ người bệnh. Chia phần rõ ràng là câu trả lời thực tế nhất.

Người bệnh ăn chay bị ép ăn mặn cho mau khoẻ. Hỏi bác sĩ và làm theo bác sĩ, không theo lời khuyên trong nhà.

Hai người chăm làm khác nhau. Ghi chép chung là cách gỡ.

Người bệnh không muốn ăn gì cả. Đừng ép; báo bác sĩ nếu kéo dài.

Người chăm kiệt sức rồi cáu gắt. Đây là dấu hiệu cần chia ca ngay.

Người ngoài đến thăm mang đồ ăn không phù hợp. Nói trước khi họ tới là cách nhẹ nhàng nhất.

Ai đó khuyên bỏ thuốc. Đây là chuyện phải nói thẳng là không.

Tranh cãi trước mặt người bệnh. Ra ngoài nói, đừng nói trong phòng.

Không ai chịu nhận việc. Chia việc bằng lịch viết ra giấy thay vì nhắc miệng.

Tiền nong không rõ ràng. Nói sớm và nói rõ, để lâu là sinh chuyện.

Hầu hết mâu thuẫn trong giai đoạn này đều đến từ mệt mỏi và thiếu thông tin chứ không phải từ khác biệt quan điểm, nên chia việc và ghi chép giải quyết được phần lớn.

Chăm dài ngày mà không kiệt sức

Chia ca ngay từ đầu, đừng đợi tới khi mệt. Sắp lịch cho cả tuần.

Người chăm phải ăn đủ bữa. Bỏ bữa vài ngày là đổ.

Người chăm phải ngủ. Ngủ ngắn nhiều lần cũng được, nhưng phải ngủ.

Nấu dồn cuối tuần cho cả nhà. Giảm việc bếp trong tuần.

Chấp nhận ăn đơn giản trong giai đoạn này. Không ai chấm điểm bữa cơm nhà mình.

Nhận giúp đỡ khi người khác đề nghị. Từ chối vì ngại là tự làm khó mình.

Nhờ việc cụ thể thay vì nhờ chung chung. Nhờ đi chợ hộ dễ được nhận lời hơn nhờ giúp đỡ.

Ra khỏi nhà một lát mỗi ngày nếu được. Đi bộ mười phút cũng khác.

Nói chuyện với ai đó ngoài nhà. Chăm bệnh dài ngày rất dễ khiến người ta thu mình lại.

Để ý dấu hiệu kiệt sức của chính mình. Mất ngủ, cáu gắt, không thiết ăn uống.

Nếu thấy quá sức thì nói ra. Im lặng chịu đựng không giúp được ai.

Nếu buồn kéo dài thì gặp người có chuyên môn. Sức khoẻ tinh thần của người chăm cũng quan trọng.

Không tự dùng thuốc ngủ hay thuốc an thần. Phải có bác sĩ.

Chăm người bệnh dài ngày là một quãng đường chứ không phải một đợt ngắn, nên cách duy nhất đi được tới cuối là giữ sức cho chính người chăm ngay từ tuần đầu tiên.

Những điều nên nói rõ với cả nhà từ sớm

Ai là người liên lạc chính với bác sĩ. Một người thôi, tránh thông tin chéo.

Lịch trực của từng người. Viết ra giấy dán ở chỗ dễ thấy.

Người bệnh đang theo chế độ ăn nào. Ghi rõ, không truyền miệng.

Những thứ tuyệt đối phải tránh. Nhất là dị ứng và tương tác thuốc.

Ai đi chợ và mua những gì. Tránh mua trùng hoặc thiếu.

Chuyện tiền nong. Nói sớm và nói rõ.

Ai giữ giấy tờ và hồ sơ bệnh án. Một chỗ cố định.

Số điện thoại cần gọi khi khẩn cấp. Dán cạnh giường.

Dấu hiệu nào thì gọi cấp cứu ngay. Hỏi bác sĩ và ghi lại.

Ai được quyết định khi cần quyết nhanh. Bàn trước thì đỡ lúng túng.

Người bệnh muốn gì. Nếu còn tỉnh táo thì ý của họ là quan trọng nhất.

Không hứa những điều không chắc. Với người bệnh cũng vậy.

Không giấu người bệnh thông tin về tình trạng của họ nếu họ muốn biết. Đây là chuyện nên bàn với bác sĩ.

Nói rõ mấy điều trên trong một buổi tối là đủ để cả nhà biết mình đang làm gì, và nó tiết kiệm được rất nhiều lời qua tiếng lại trong những tuần sau đó.

Dùng thử vài công cụTất cả →

Mở ra dùng ngay, không cần đăng ký, không lưu gì của bạn.

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283